Ngủ
Vũ Điệu Của Những Mảnh Vỡ Linh Hồn
Căn phòng vốn dĩ là tổ ấm của họ giờ đây trở thành một lăng tẩm lạnh lẽo. Ánh sáng của Penacony vẫn lọt qua khe rèm, nhảy múa trên những chai rượu đắt tiền và những quân bài tây vương vãi trên sàn, nhưng chúng không còn mang lại cảm giác xa hoa thường lệ. Đối với Veritas Ratio, mỗi tia sáng ấy đều như một mũi kim đâm vào mắt, nhắc nhở anh rằng thế giới ngoài kia vẫn tiếp tục vận hành một cách tàn nhẫn dù trái tim anh đã vỡ vụn.
Anh không nhớ mình đã nằm đó bao lâu, ôm lấy cơ thể đã cứng đờ của Aventurine. Thời gian đối với một nhà khoa học vốn là một đơn vị đo lường chính xác, nhưng lúc này, nó chỉ là một khái niệm nhòe nhoẹt. Anh cảm nhận được hơi ấm của chính mình đang dần bị cái lạnh từ cơ thể người yêu nuốt chửng. Một sự trao đổi nhiệt không công bằng, một định luật vật lý nghiệt ngã mà anh không thể đảo ngược.
Cuối cùng, Ratio cũng cử động. Anh ngồi dậy, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và những giọt nước mắt khô khốc. Anh nhìn xuống Aventurine. Gương mặt gã vẫn đẹp, một vẻ đẹp tĩnh lặng như một bức tượng tạc từ cẩm thạch. Ratio đưa tay vuốt lại những sợi tóc vàng rối bời, những sợi tóc mà hằng ngày anh vẫn thường mắng là "vô kỷ luật" khi gã lười biếng không chịu chải chuốt.
— Em thắng rồi, tên lừa đảo khốn kiếp. — Giọng anh khàn đặc, vỡ vụn như tiếng sỏi đá va vào nhau. — Em đã lừa được cả Veritas Ratio. Em khiến tôi tin rằng em là bất tử, rằng vận may của em là một lá chắn không thể xuyên thủng.
Anh cầm lấy bàn tay gầy gò của gã, áp vào má mình. Cảm giác lạnh lẽo khiến anh rùng mình, nhưng anh không buông ra. Anh bắt đầu nhận ra những chi tiết mà trước đây sự kiêu ngạo và tình yêu mù quáng đã khiến anh bỏ lỡ. Những vết bầm tím nhỏ ẩn sau cổ tay, sự sụt cân mà anh chỉ nghĩ là do gã làm việc quá sức, và cả những lọ thuốc giấu kín trong ngăn kéo mà anh từng cho là vitamin thông thường.
Ratio đứng dậy một cách loạng choạng. Anh bước tới bàn làm việc, nơi bức thư tuyệt mệnh vẫn nằm đó như một lời chế nhạo. Anh đọc lại nó lần thứ mười, lần thứ một trăm, cho đến khi từng chữ in sâu vào đại não.
"Em ích kỷ lắm phải không?"
— Đúng, em ích kỷ lắm. — Ratio thì thầm với khoảng không. — Em để tôi lại với một bài toán không có lời giải. Em để tôi lại với một thực tại mà ở đó, trí tuệ của tôi trở thành thứ vô dụng nhất trên đời.
Anh bắt đầu thu dọn căn phòng một cách vô thức. Anh nhặt những quân bài lên, xếp chúng ngay ngắn thành một xấp. Anh nhìn thấy quân bài Át Bích nằm tách biệt, biểu tượng của cái chết và sự kết thúc. Aventurine luôn thích quân bài này, gã nói nó đại diện cho việc đặt cược tất cả vào một cơ hội duy nhất.
Tiếng chuông cửa vang lên, cắt ngang bầu không khí u uất. Đó là người của IPC, có lẽ họ đến để báo cáo về một dự án nào đó hoặc để tìm gã quản lý cấp cao mất tích. Ratio không trả lời. Anh không muốn bất kỳ ai chạm vào gã. Anh không muốn thực tế trần trụi của những thủ tục tang lễ, những lời chia buồn sáo rỗng và những con số thống kê về cái chết xâm phạm vào không gian này.
Anh quay lại giường, ngồi xuống cạnh Aventurine. Anh bắt đầu nói, như thể gã vẫn còn thức, như thể đây chỉ là một trong những buổi tối họ cùng nhau tranh luận về triết học.
— Em biết không, Aventurine, tôi luôn ghét cách em đánh cược. Tôi ghét cách em đặt cược mạng sống của mình vào những xác suất nhỏ nhoi. Nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ rằng, ván bài cuối cùng của em lại là chống lại thời gian.
Anh dừng lại, một cơn nấc nghẹn ngào dâng lên trong cổ họng.
— Nếu em nói với tôi sớm hơn... tôi có thể đã tìm ra cách. Có rất nhiều thiên tài trong Câu lạc bộ Thiên tài, tôi có thể đã cầu xin họ, tôi có thể đã dùng tất cả danh tiếng và công trình của mình để đổi lấy một phương thuốc. Tại sao em lại không cho tôi cơ hội đó?
Câu trả lời duy nhất là sự im lặng của căn phòng. Ratio biết tại sao. Aventurine không muốn bị nhìn nhận như một kẻ yếu đuối. Gã muốn trong mắt Ratio, gã luôn là một con công rực rỡ, một kẻ thách thức định mệnh với nụ cười ngạo nghễ trên môi. Gã đã chọn chết đi trong vòng tay anh khi tình yêu đang ở đỉnh cao nhất, để ký ức về gã trong anh sẽ luôn là những khoảnh khắc đẹp đẽ nhất, thay vì những tháng ngày tàn tạ trên giường bệnh.
— Em thật độc ác, Kakavasha. — Anh gọi cái tên thật của gã, cái tên mà gã chỉ cho phép anh gọi trong những lúc riêng tư nhất. — Em đã tính toán tất cả. Em biết rằng nếu em chết đi như thế này, tôi sẽ không bao giờ có thể quên được em. Tôi sẽ dành phần đời còn lại để đi tìm hình bóng em trong những công thức, trong những vì sao.
Ratio đứng dậy, anh đi vào phòng tắm, lấy một chiếc khăn ấm. Anh quay lại và bắt đầu lau mặt cho Aventurine một cách tỉ mỉ. Anh lau đi những vệt bụi mờ, lau đi cả nỗi đau còn vương lại trên khóe mắt gã. Anh thay cho gã một bộ quần áo sạch sẽ nhất, bộ vest mà gã yêu thích nhất với những chiếc khuy măng sét lấp lánh.
Khi đã xong, anh nhìn ngắm thành quả của mình. Aventurine trông như thể gã chỉ đang chuẩn bị cho một bữa tiệc tối sang trọng tại khách sạn Reverie.
— Giờ thì em trông giống chính mình rồi đó. — Ratio khẽ mỉm cười, một nụ cười méo mó và đau đớn.
Anh bước đến cửa sổ, kéo rèm ra hoàn toàn. Ánh sáng rực rỡ của Penacony tràn vào phòng, bao phủ lấy cơ thể Aventurine. Những viên đá quý trên trang phục của gã bắt đầu phản chiếu ánh sáng, tạo nên một quầng hào quang lung linh.
— Em nói đúng, em không thua. — Ratio nói, mắt nhìn ra phía chân trời xa xăm của hành tinh giấc mơ. — Em đã thắng được trái tim của tôi, và em cũng đã thắng được sự quên lãng. Nhưng em đã sai ở một điều. Cái chết không phải là quy luật tự nhiên mà tôi có thể dễ dàng chấp nhận. Đối với tôi, cái chết của em là một sự lỗi nhịp của cả vũ trụ.
Anh cầm lấy một chiếc mặt nạ thạch cao trên bàn — biểu tượng của chính mình — và đặt nó xuống bên cạnh gã.
— Tôi sẽ giữ lời hứa. Tôi sẽ không bao giờ quên em. Nhưng tôi cũng sẽ không bao giờ tha thứ cho em vì đã bỏ tôi lại.
Ratio ngồi xuống chiếc ghế bành đối diện giường, tay cầm một cuốn sách nhưng không đọc. Anh chỉ ngồi đó, canh giữ cho giấc ngủ vĩnh hằng của người yêu. Anh biết rằng sớm muộn gì thực tại cũng sẽ ập đến. IPC sẽ phá cửa bước vào, những bác sĩ sẽ đến xác nhận điều anh đã biết, và Aventurine sẽ được đưa đi.
Nhưng trong khoảnh khắc này, giữa ánh sáng vàng vọt của Penacony và mùi hương đàn hương đang nhạt dần, họ vẫn thuộc về nhau. Một nhà thông thái đã mất đi ánh sáng dẫn đường, và một kẻ đánh bạc đã thắng ván bài cuối cùng bằng chính mạng sống của mình.
— Ngủ ngon, tình yêu của tôi. — Ratio thì thầm, giọng anh hòa vào tiếng gió rít qua khe cửa. — Ở nơi đó, hy vọng em không còn phải đánh cược bất cứ điều gì nữa.
Bên ngoài, thành phố của những giấc mơ vẫn tiếp tục xoay vòng. Những con bạc vẫn đặt cược, những người mơ vẫn chìm trong mộng tưởng. Không ai biết rằng, trong một căn phòng xa hoa, một trong những bộ óc vĩ đại nhất thiên hà vừa nhận ra rằng kiến thức là vô nghĩa khi nó không thể cứu vãn được nhịp đập của trái tim người mình yêu.
Màn đêm lại buông xuống, nhưng lần này Ratio không nhắm mắt. Anh nhìn chằm chằm vào bóng tối, nơi hình bóng của Aventurine dường như đang tan biến vào hư không, để lại một khoảng trống mà không có bất kỳ định luật vật lý nào có thể lấp đầy. Anh nhận ra mình không còn bám dính lấy gã bằng thể xác nữa, mà bằng một thứ đau đớn hơn nhiều: sự hiện diện của một linh hồn đã chết trong một cơ thể vẫn còn đang thở.
Ván bài đã kết thúc. Nhà cái đã thu hết số chip. Và Veritas Ratio, người luôn tự hào về sự tỉnh táo của mình, cuối cùng đã hiểu thế nào là sự điên rồ của nỗi đau.